Chạy máy bay

Chạy máy bay

by April 29, 2017

Chạy máy bay!!!
Hôm nay cả nhà e chơi môn mới!!
Số là…
Vì đi Hoa Liên muốn nhẹ nhàng nên nhà e gửi lại khách sạn ở Đài Bắc 2 kiện hành lý…
Rồi từ Hoa Liên về còn sớm quá nhà e lại gửi 5 kiện hành lý vào tủ gửi đồ (locker) tại trạm tàu điện (hình minh hoạ bên dưới!!).
Cả nhà e tung tăng đi Khu tưởng niệm Tôn Trung Sơn và Sở thú Đài Bắc (sở thú lớn nhất Châu Á, hình minh quạ!!)
Theo đúng dự kiến lịch trình, 16g15 nhà e về lại Main Station. E dắt cả nhà đến điểm dừng lý tưởng, một mình phi thân về khách sạn lấy hành lý!!
Tập 1: chị lễ tân vui tính thân thiện dễ thương, e đưa thẻ đồ kêu lấy hành lý (My luggage please!), C ấy tưởng e lấy phòng, chị ấy lục banh cái bàn, 5f sau kêu e đưa mã xác nhận đặt phòng! Ah, e tưởng chị ấy muốn có mã xác nhận tên cho đúng hành lý, e cũng đưa!! Chị ấy mất thêm 5f lục tên e, và chỉ vào ngày đến ra vẻ thắc mắc “sao ngày đến là 24 mà bữa nay 28 em mới lấy phòng vậy?”!!! Ố ồ… dạ chị, e lấy hành lý ký gửi chứ e ko lấy phòng!! MY LUGGAGE PLEASE!!!
Ồ, chị cười tươi, chị đã hiểu!! Chị vui vẻ lấy 2 vali cho e sau hơn 15f vật vã!!!
Tập 2: taxi đã được e dặn là đợi e, rồi đưa e lại đúng cái điểm nãy đã bỏ e xuống, e gấp quá mà!!! Bác ấy ok ok… Rồi bác ấy đưa e đến cổng M4, trong khi e cần đến cổng M3!! E ko để ý nên vác 2 vali xuống xong, ú ớ quay lại thì bác đã ko thuộc về e nữa rồi!!!! Hậu quả e vác 2 vali nặng 18,6kg chạy hơn 1km để tìm lại thân nhân của e đang ăn cơm bò bằm trứng chiên đợi e trong cái lạnh 24 độ của nhà hàng!!! À há…
Tập 3: Giờ phải quay lại cái chỗ để đồ trong locker đó!! Mà e thề là lúc đầu e nhớ lắm, dưng mà nghe thân nhân e ăn cơm bò bằm trứng chiên trong khi e chưa ăn gì tự dưng đầu óc e nó mụ mị hẳn ra!! E lôi bầu đoàn thê tử đi được 7f thì e bảo dừng lại đó, đợi e!! E chạy đi tìm, và kìa, sau 5f chạy và thở như 1 con bò, e đã tìm được tủ đồ; và thật vui thay, tủ đồ ấy nằm trên đường qua ga ra sân bay ah!!!
May mắn e là đứa biết tính toán, e mở tủ, lấy 5 kiện hành lý, lội ngược dòng tìm thân nhân!! Mọi người nhìn e như con buôn ấy ah!! Nào có phải e muốn….
Tập 4: Tình hình là trễ rồi, nên cả nhà e chạy như chưa bao giờ được chạy!! Vali có bánh xe ko dùng để kéo!! Xách, xách hết!! Vác, vác hết!! Mục tiêu là đường line hồng tím, xông lên nào các mẹ các chị các con!!!
Trời ko phụ lòng người ah, e đến vừa kịp lúc nhìn chuyến tàu đóng cửa và đi!! Ôi mà có sao, hãy vui lên, lạc quan lên nào!!! Đấy, 5f sau lại có chuyến mới rồi, MRT mà lị!! Cả nhà e vào yên vị, và….15f sau tàu chuyển bánh!!!
Tập 5: Ngồi trên tàu mà e tính đủ đường, kể cả nhờ người thân ở Việt Nam cứu trợ!! Vì vỏn vẹn e chỉ còn đúng 60f kể từ khi MRT đến ga và máy bay cất cánh! Trong khi e chưa biết đường đến quầy check in xa ko?! Đi hướng nào?!? Cửa ra máy bay ở đâu!! Và e có cả hành lý ký gửi!!! E thầm tính vứt lại cả chỉ cứu người!! Còn người là còn tất cả mà!!! Nhưng cố thì vẫn có thể, e tin trời ko phụ lòng người!!!
Tàu vừa dừng cả nhà e lại chạy như chưa bao giờ được chạy!!! Và cổng ra nhà ga kia rồi, e mừng rỡ cầm thẻ easy card chuẩn bị ra khỏi ga vào sân bay!!! Tít tít tít… THẺ KO ĐỦ HẠN MỨC CHI TRẢ!!!! E đi chết đây!!!
Tập 6: Mà ko, mẹ e dạy sống phải vươn lên nghịch cảnh!! E kéo vali qua quầy thông tin, ơ kìa có máy nạp tiền!! E nạp, nạp hết, nạp cho bỏ tức công e chạy từ 16g30!!! Rồi e cũng qua, nhà e qua hết, qua tất!! Và nhà e lại chạy!!! Chạy đến quầy check in, e nhào vô quầy dành cho khách hàng đặc biệt, e thở hồng hộc, e quăng 4 cái PP lên bàn, e gào lên HCMCity, i’m late!!! Và bạn gái ấy bị quáng với e, 5f sau nhà e xong thủ tục!! Nhưng chưa đâu, còn xuất cảnh và an ninh nữa cơ… Ôi cái đời!!! Cứ e đứng line nào là y như line ấy làm thủ tục chậm như phim Cô dâu tám tuổi!!! Sì lâu mâu sần đồ!!!
.
.
.
Nhà e là 4 hành khách cuối cùng lên máy bay!! Vừa lên bạn tiếp viên thở phào báo đủ khách!!! E ngồi xuống mà ko tin vào những gì mình đã trải qua trong mấy tiếng ngắn ngủi!!
E khỏe thật!! Như trâu í!!!
E bình tĩnh thật!!! Như mặt hồ í!!!
Và e lo xa thật!! (E còn kiểm tra xem 2 thẻ tín dụng mình còn bao nhiêu để mua vé về nếu bị hủy mà!!!)
E về rồi đây!! Nhìn mẹ e cười hiền hậu để thấy rằng nhờ Phước Đức của mẹ mà chuyến đi thành công rực rỡ!!!
Chỉ có e là đuối!!
P/S: Mục đích chính của stt “Mai ai quởn chở bạn đi bó giò đi?!? Đau lắm rồi!! “