HỒNG NHAN TRI KỈ

HỒNG NHAN TRI KỈ

by July 17, 2017

HỒNG NHAN TRI KỈ
(Truyện đang in trong CHUYỆN TÌNH THUỞ HOA NIÊN)
Đã mấy hôm nay, Tuấn không muốn vào mail cũng như Blog hoặc Fb nữa. Ngay cả chiếc điện thoại thân thương mọi khi vốn là “ vũ khí bất li thân” thì giờ đây anh cũng vất lăn lóc chả mấy khi nhòm tới. Mới hôm nào anh và nàng vẫn còn si mê nhau là thế. Ngày cũng như đêm hễ có cơ hội mà không điện thoại hoặc nhắn tin tâm sự với nhau thì họ không chịu nổi. Không chỉ riêng Tuấn mà ngay cả nàng cũng nhiều lần nói là chính nàng cũng không hiểu được tại sao vào cái tuổi ngoại ngũ tuần rồi mà nàng lại có thể yêu mãnh liệt hơn cả hồi son trẻ…
Cách đây bốn năm Tuấn có anh bạn phụ trách câu lạc bộ thơ ở tỉnh bên. Biết anh là một người yêu thơ và đã xuất bản mấy tập thơ tình nổi tiếng nên mời anh đến dự buổi sinh hoạt thơ của câu lạc bộ. Theo thói quen, ngồi chưa ấm chỗ Tuấn đưa mắt quan sát khắp lượt hội trường. Mấy hàng ghế đầu ngoài mấy vị lãnh đạo thì còn lại muôn thuở vẫn là những ông già râu tóc bồng
bềnh dáng vẻ rất “ văn nghệ sĩ ” đồng chiếm. Lớp trẻ một chút thì khiêm tốn tìm chỗ ngồi hơi lùi về sau. Nàng ngồi cùng mấy cô bạn ngay gần cạnh bàn anh. Mấy cô bạn biết anh nên xúm vào trêu đùa với anh trong khi nàng vẫn ngồi rất nghiêm trang, mắt ngước nhìn lên sân khấu như một học sinh ngoan đang chăm chú nghe thày cô giảng. Liếc nhìn nàng Tuấn khẽ cười thầm và nghĩ: “ Đúng là một mệnh phụ kiêu sa, khô như ngói…” Khi nghe giới thiệu “ nhà thơ Minh Tuấn” lên tặng hoa, một cô bạn nói khẽ “ nhà thơ tình trứ danh” đấy. Anh thấy nàng hơi như giật mình mắt nhìn anh thảng thốt…
Sau buổi giao lưu mọi người kéo nhau sang bên nhà hàng để “liên hoan mặn”. Chả hiểu trời xui đất khiến thế nào mà anh lại ngồi cùng mâm với nàng. Trong lúc vui chén mọi người đề nghị anh đọc thơ. Tuấn cao hứng đọc mấy câu thơ trong một bài thơ tình của anh:
“…Ta là thế, em ơi ta là thế
Hai con tim xa lạ có gần đâu
Lại khao khát cơn cuồng phong bất chợt
Cuốn đôi bờ mơ mộng đến gần nhau…!”
Sau này quen nhau nàng đã thổ lộ là nàng đã thuộc ngay sau khi anh đọc.
Như thường lệ trước khi chia tay, mọi người rối rít lưu số điện thoại của nhau. Vì phép lịch sự Tuấn cũng ghi mấy số điện thoại, trong đó có cả số điện thoại của nàng. Anh nghĩ ghi để mà ghi thôi chứ xưa nay anh chưa bao giờ tự nhiên gọi điện thoại cho phụ nữ khi chưa thân. Tuấn đẹp trai lại có tài và khá thành đạt nên không ít phụ nữ thầm si mê anh nhưng anh có quan điểm yêu đương khá nghiêm túc. Nhất là từ khi bị một người phụ nữ mà anh rất tin yêu lừa dối. Hai chục năm qua cánh cửa tâm hồn anh gần như đóng kín…
Hơn chục hôm sau, khi anh đang thăm đứa cháu bị ốm ở bệnh viện thì nhận được điện thoại của nàng:
– Xin chào “nhà thơ tình trứ danh” nhé…
Tiếng của nàng êm dịu và ngọt ngào, Tuấn thảng thốt nhớ đến giọng nói của người bạn gái năm xưa anh đã thầm yêu. Mới chỉ vài câu thăm hỏi, xã giao anh đã phát hiện ra nàng là người phụ nữ thông minh, sâu sắc và tinh tế. Hoàn cảnh của nàng cũng có nhiều ngang trái đắng cay. Nhiều năm qua nàng âm thầm chịu đựng không biết chia sẻ cùng ai. Sau đó hai người thường điện thoại tâm sự với nhau không biết chán. Điều kì lạ là cả hai người đều muốn nghe nhau nói và nói cho nhau nghe. Trong mấy năm liền tất cả mọi niềm vui, nỗi buồn, tất cả những điều thầm kín sâu xa họ đều chia sẻ cùng nhau. Họ hiểu nhau ngay cả những điều cả hai chưa kịp nói ra. Nàng vô cùng hãnh diện khi anh gọi nàng là hồng nhan tri kỉ của anh. Nàng cũng làm thơ khá hay, sau một thời gian nghe anh góp ý, kèm cặp, động viên. Nàng tiến bộ rất nhanh, họ thường làm chung thơ và đàm đạo văn chương với nhau cả ngày không chán. Hồi ấy Việt theo họ khuyến mại 1000 phút nội mạng một tháng. Cộng của cả hai người là 2000 phút họ dành trọn để tâm sự với nhau mà vẫn còn chưa thỏa. Đã nhiều lần họ nói với nhau rằng họ là hai người hạnh phúc nhất thế gian…
Có một lần thấy thực ăn trăng nàng điện thoại nói là nàng đang tan vào anh đấy, anh có thấy không. Và kì lạ thay những lúc như thế cảm giác họ cứ y như là đang tan ra hòa vào nhau thật…
Nhiều khi Tuấn nghĩ thấy thương hại những người không có hồng nhan tri kỉ như anh. Phải rồi, có ai sinh ra ở đời cũng tìm được hồng nhan tri kỉ chứ. Có người cứ thấy người phụ nữ đáng yêu, có chút tâm hồn sâu sắc ( nhất là những phụ nữ làm thơ) y như là cuống quýt lên. Họ điện thoại, thậm trí viết thư tỏ tình, xin được nhận làm “ tri kỉ”. Hi hi họ thật đáng thương, họ chẳng hiểu thế nào là tri kỉ cả. Họ đâu biết rằng tri kỉ là do sự đồng cảm, hòa hợp tự nhiên mà nên chứ đâu có phải cứ nhận phần là được. Mấy lại muốn tìm tri kỉ trước tiên phải xem mình có xứng đáng làm tri kỉ không đã chứ. Người đủ tư cách làm tri kỉ trước hết phải là người có tâm hồn trong sáng, thánh thiên, vô tư. Không màng lợi lộc, không ham vật chất thấp hèn. Phàm những người lòng dạ nhỏ nhen, đê tiện thì dù có hợp nhau đến 101% cũng chẳng bao giờ nên tri kỉ được…
“ Ôi tình yêu, chỉ tại tình yêu thôi…”
Hình như có một bài hát nào ấy có câu như vậy. Ai đó cũng nói rằng:
-“ Nếu người bạn yêu vừa là người yêu vừa là tri kỉ thì bạn sẽ là người hạnh phúc nhất thế gian…” Chả biết với mọi người có đúng hay không còn với Tuấn có lẽ khi mà họ bắt đầu trở thành người yêu của nhau thì cũng là lúc hình thành cái dấu chấm hết cho tương lai của một mối tình tri kỉ đẹp mà sau này họ có đốt đuốc soi tìm khắp thế gian này cũng không thấy được…
Từ khi yêu nhau nàng bỗng đổi thay nhanh chóng. Trước kia nàng nhân hậu, vị tha, cao sang, thánh thiện bao nhiêu thì giờ nàng ích kỉ, hẹp hòi bấy nhiêu, đến nỗi đôi khi anh không còn nhận ra nàng nữa. Nàng đòi độc tôn trong trái tim anh, nàng bắt anh phải đối xử tệ bạc với những người phụ nữ mà nàng cho rằng khi xưa họ là người yêu anh. Nàng luôn luôn suy diễn, qui kết anh một cách vô lí. Mới đầu anh
nghĩ là nàng quá yêu anh nên cảm thấy rất hạnh phúc. Nhưng thời gian gần đây họ càng ngày càng không hiểu nhau. Họ luôn hờn giận nhau và điều đau đớn nhất là nàng luôn sẵn sàng chia tay mà lòng không vương quyến luyến. Ngay cả những tập thơ tình họ làm cho nhau, vì nhau cũng không cứu vãn nổi tình yêu của họ đang tan vỡ. Mấy hôm trước hai người xô xát kịch liệt và điều gì đến đã đến. Họ chia tay nhau khi mà đã để lại trong lòng nhau đầy đớn đau, thù hận…
“ Ôi tình yêu, lỗi tại tình yêu thôi…” Lời bài hát cứ như lưỡi dao lách mãi vào tim anh. Gía như họ họ chỉ đồng cảm văn chương. Giá như họ đừng bước qua gianh giới của hai người tri kỉ. Gía như họ chỉ là hai người có tấm thân xấu xí, đáng ghét, đáng tởm thì đâu đến nỗi. Ai bảo họ là hai người đáng yêu thế cơ chứ. Tình yêu xuất phát từ tâm hồn nên nó rất thiêng liêng và vì thế mà người ta hay ảo tưởng, kì vọng vào nhau quá nhiều. Họ biến nhau thành báu vật lúc nào chẳng hay rồi đùng đùng nổi giận khi nghĩ báu vật của mình đã hoen ố trong tay người khác…
Rồi họ xúc phạm nhau, xỉ nhục nhau như những người điên…
“ Ôi tình yêu! Chỉ tại tình yêu thôi…”
Mọi khi cũng vào giờ này họ đang điện thoại hoặc nhắn tin cho nhau, đang say đắm hòa vào trong nhau. Như thường lệ Tuấn liếc nhìn vào điện
thoại. Anh vẫn mong nàng sẽ lại gọi đến làm lành. Bao nhiêu lần họ giận dỗi nhau, chia tay nhau rồi lại làm lành, rồi lại thi nhau khoe rằng thiếu nhau họ không thể nào sống nổi, đã có bao giờ họ xa được nhau đâu…!
03.3.2015
See Translation